Sức khỏe lên một tầng cao mới từ ngày có máy chạy bộ

Tôi và Thảo là bạn thân của nhau từ cái thuở hai đứa mới bập bẹ

biết đi. Cái hồi thơ bé đó, gia đình hai chúng tôi ở cùng một tòa

chung cư cũ kỹ dành cho cán bộ. Thảo ở tầng một còn tôi thì mua máy đi bộ ở đây ở tầng

hai. Chúng tôi học mẫu giáo với nhau, học tiểu học với nhau, cùng có

với nhau những ngày tháng tuổi thơ mơ mộng và thật đẹp. Tôi nhớ như in

cái máy chạy bộ nhập khẩu lần Thảo chỉ cho tôi lỗ hổng nho nhỏ ở hàng rào để hai đứa có thể

lẻn ra ngoài mua quà vặt và cũng là để hai đứa bị cô giám thị khó tính

– tóm –  được khi đang trên đường  – tẩu thoát –  cùng  – tang vật – . Thảo vốn

mít ướt nên đã khóc muốn lụt trường. Lần đó, tôi nhớ mình đã tự hỏi máy chạy bộ điện bao nhiêu tiền hứa là

phải dũng cảm lên, kiên cường lên. Nhưng cuối cùng, thấy Thảo khóc dữ

quá nên tôi cũng khóc theo. Hai con nhóc được hướng dẫn sử dụng máy chạy bộ điện dầm dề nước mắt nước mũi đã

phải viết tổng công một trăm cái bản tự kiểm điểm có chữ kí của ba mẹ.

máy chạy bộ

Tôi không lo cho mình lắm vì tôi biết ba mẹ sẽ thông cảm cho tôi,

nhưng tôi lo cho Thảo, ba nhỏ nổi tiếng nghiêm khắc, ông mắng nhỏ bạn

tôi khi cô bé đi học về trễ, mắng khi bị điểm thấp hơn điểm tám, mắng

cả khi nhỏ không chịu ăn cá.

Bạn ngại vất vã luyện tập, hãy để máy chạy bộ giúp bạn

Dù sao đó cũng là một kỉ niệm đẹp khiến tôi thấy vui mỗi khi nhớ lại máy chạy bộ hãng nào tốt.

Tới năm hai đứa 11 tuổi, gia đình Thảo chuyển ra sống nhà riêng,

ít lâu sau thì gia đình tôi cũng vậy. Gần như cả tháng trời chúng tôi

không gặp nhau mà chỉ gọi điên thoại để nói vài chuyên vui vui. Thời

gian đầu tôi thấy máy đi bộ bằng điện buồn kinh khủng . Nhưng nỗi buồn đó vơi đi mỗi khi

tôi tự nhủ tụi tôi vẫn là BFF thân thiết của nhau mặc cho việc hai đứa

ở hai đầu của thành phố. Và chúng tôi chưa biết nên mua máy chạy bộ điện ở đâu gặp nhau thường xuyên hơn khi

học cấp ba. Tuy khác lớp nhưng giờ ra chơi, tan học, tôi thường đứng

dưới gốc phượng  mỉm cười và vẫy tay với nhỏ ở trên tầng hai. Đôi khi

tôi tự nghĩ nếu chỉ là một nụ cười, một cái vẫy tay mỗi ngày thì có

khi nào tình bạn thân thiết từ thuở ấu thơ của chúng tôi đã nhạt phai

dần theo năm tháng, theo khoảng cách.

Thảo có bạn của nhỏ và tôi cũng có bạn của mình. Tụi tôi đã qua

cái thời quấn quýt lấy nhau mỗi ngày kể cả khi trên lớp hay ở nhà, qua

đi cái thời bẻ đôi miếng chocolate khi tan học, qua đi cái thời cứ

thản nhiên cười và vô tư khóc.

 

Leave a Reply